Sợ!

Mỗi ngày trôi qua, trong anh lại thấp thỏm lo sợ.

Anh sợ mỗi khi mặt trời xuống, bóng đêm tràn về. Khi mà mọi người yên giấc ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi, còn mỗi mình anh thao thức gặm nhấm sự yên tĩnh của màn đêm.

Anh sợ mỗi khi cơ thể mình mệt mỏi, để rồi bất chợt chìm sâu vào giấc ngủ mà anh không hay biết.

Anh sợ những giấc mơ đến với mình, khi mà anh không tự chủ được bản thân và suy nghĩ của mình.

Và anh lại thấy những điều anh không muốn thấy, mơ những điều anh chẳng hề muốn mơ.

Gặp lại những người mà anh sẽ không bao giờ có thể gặp được nữa.

Những điều anh đã chôn sâu vào một góc khuất, lại ùa về như thác đổ đè ngập lấy anh. 

Tưởng chừng như anh chẳng thể nào thở được, nó làm anh vấp ngã, làm anh tổn thương.

Đã bao lâu rồi anh không có một giấc ngủ ngon? 

Một giấc ngủ không mộng mị.

Giật mình trong đêm mới biết là mình vừa mơ, trong cơn mơ anh vẫn là 1 thằng con trai yếu đuối, vẫn không thể nào giữ em lại được bên mình dù anh đã hứa biết bao nhiêu lần.

Anh vẫn không làm được.

Anh cô đơn quá.

Anh cô độc quá.

Bên anh chỉ có khói thuốc và ly cafe đắng lặng.

Không ai hiểu.

Chẳng ai thấu.

Anh biết bày tỏ cùng ai bây giờ?

Phải làm gì để xua tan nỗi sợ hãi trong lòng anh đây?

Làm ơn cho anh một câu trả lời.

Anh hờ hững với mọi chuyện xảy ra, mặc kệ cả bản thân mình.

Tàn tạ đến tiều tụy.

Mỗi khi thở đau đến nhói lòng.

Mỗi suy nghĩ tưởng chừng như muốn vỡ cả tim.

Anh mệt.

Thực sự mệt.

Anh thèm một cái nắm tay thật khẽ.

Anh thèm một cái ôm thật nhẹ.

Một lời an ủi, động viên như ngày nào.

Để anh biết mình cô đơn nhưng không cô độc.

Khó!

Khó quá em à.

Ngủ ngon nhé.

Giữ mãi nụ cười như trong trí nhớ của anh nhé.

Nhớ em.

 

Đơn giản nhưng không đơn điệu.