Em!


Cô gái anh đã từng làm tổn thương, đã từng làm em buồn.
Lúc đó anh vô tâm em nhỉ, không nghĩ những việc mình làm, những điều anh nói đã vô tình làm em tổn thương.
Chỉ vì 1 người không xứng đáng.
Thời gian trôi qua nhanh quá, mới ngày nào đó thôi anh đã vô tình vụt mất em, để đến bây giờ. Khi em chuẩn bị đi về một đất nước xa xôi anh mới giật mình nhận ra một điều.

Xa em, anh sẽ buồn lắm

Trong anh dâng lên một cảm xúc rõ rệt.

Mất mát.

Chỉ muốn gần em thêm một chút thôi, làm những việc khiến em vui, làm những điều khiến em cười. Nhưng chắc đã muộn rồi em nhỉ?

Liệu khi nào ta mới có thể gặp lại nhau?

3 năm.

5 năm.

Hay sẽ không gặp lại nhau nữa?

Và nếu gặp lại, ta có thể ở bên nhau?

Hay mỗi người một con đường.

Một cuộc sống?

Không biết em có còn nhớ lời nói đùa ngày xưa của 2 đứa.

Nếu đến khi 2 đứa 30 tuổi mà vẫn chưa có người yêu, thì mình sẽ cưới nhau.

Chắc là em không nhớ đâu hén.

Nấm của anh sắp phải đi xa rồi.

Buồn lắm.

Mới gặp đây thôi mà anh lại cảm thấy nhớ em rồi.

Đúng là khi sắp mất đi cái gì đó thì bản thân mới biết trân trọng, mới biết hối tiếc.

Ước gì thời gian có thể quay trở lại, anh sẽ làm em cười nhiều hơn.

Anh sẽ không làm em tổn thương thêm một lần nào nữa.

Quá khứ của em anh đã không làm em hạnh phúc, nhưng ước gì hiện tại và tương lai của em sẽ có bóng hình anh.

Anh nhớ em Nấm à.

Em cũng không biết được những gì anh viết ra đâu em nhỉ.

Mong rằng ở xứ người em sẽ sống thật tốt, học thật giỏi, và đạt được những điều em mong muốn.

Anh chỉ có thể ước như thế thôi.

Mạnh mẽ lên em nhé.

Người anh đã đánh mất.

 

Đơn giản nhưng không đơn điệu.