Đoạn đường mới.

Cũng đã hơn một năm trôi qua, kể từ khi lần cuối cùng đặt tay lên bàn phím để viết bài viết cuối cùng.

Một năm của những biến động, của những cảm xúc.

Kết thúc một chằng đường không ngắn, cũng không hẳn là dài. Tạm biệt những người đã từng quen, chào đón những người xa lạ.

Một cuộc sống mới, ở một nơi hoàn toàn mới. 

Cứ nghĩ rằng sẽ có thể bỏ lại phía sau để bước tiếp một chặng đường mới, nhưng bóng ma của quá khứ vẫn luôn theo đuổi nó dai dẳng. Hoài niệm về những việc đã qua, gặm nhấm những thứ được và mất.

Được những bài học trong cuộc sống, nhưng cái giá phải trả thì không hề rẻ chút nào. Mất thì nhiều, nhưng cái mất mát lớn nhất chính là hai chữ niềm tin.

Chợt nhận ra rằng đã từ lâu rồi nó đã quên mất cái cảm giác mang tên là chờ mong.

Cuộc sống đa sắc bây giờ chỉ còn vỏn vẹn hai màu đen và trắng. Hai màu cơ bản, tạo nên một cuộc sống đơn giản.

Mỗi ngày trôi qua vẫn như mọi ngày, không có gì đặc sắc, chẳng có gì để hy vọng. Mở mắt ra sao thấy tương lai xám xịt. 

Nó không đổ lỗi cho đời, cuộc sống của nó là do nó chọn. 

Cảm xúc dần chai sạn theo thời gian.

Hỉ.

Nộ.

Ái.

Ố.

4 cảm xúc cơ bản của con người bây giờ chỉ còn duy nhất một.

Quá khứ tồi tàn.

Hiện tại chán nản.

Tương lai mơ hồ.

Thật sự không muốn suy nghĩ nhiều, điều duy nhất bây giờ nó cần là một cuộc sống đơn giản để suy nghĩ được thanh thản, hơi thở được nhẹ nhàng.

Thèm một giấc ngủ thật sâu, thật lâu.

Một giấc ngủ không mộng mị.

Đường còn dài, chân thì chưa mỏi. Bước tiếp thôi, rồi sẽ tìm thấy chút ánh sáng le lói trong con đường mù mịt.

Tự nhủ với lòng rằng “Cuối cùng thì mọi chuyện cũng sẽ tốt cả thôi, nếu chưa tốt thì chưa phải là cuối cùng”

Vậy thôi.

Đơn giản nhưng không đơn điệu.